Âu Dương Nhung trầm mặc, tựa lưng vào thành xe, quay đầu nhìn màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nhất thời không nói nên lời.
Không biết qua bao lâu, hắn thu hồi ánh mắt, đưa tay vuốt mạnh mặt mình:
“Nàng nói con người ai cũng có tư tâm, ta rất tán thành. Nàng cũng từng nhiều lần hỏi ta, giữa công tâm và tư tâm, ta nghiêng về bên nào hơn...
Còn lần này thì sao? Việc lật lại vụ án Triệu Như Thị và cha con Chu Lăng Hư, nàng có mấy phần công đạo, mấy phần tư tâm trong đó? Rốt cuộc là bên nào nhiều hơn...”




